(One shot) - Tree
Tree
Ngồi trên
chuyến tàu từ Osaka về Tokyo, Jong Hoon gà gật ngủ thì bị đánh thức bởi tiếng
ngay từ kẻ đối diện: một con gấu trúc béo múp đang vừa ngủ vừa há mồm, phát ra
tiếng ngáy o o.
Lee Seung
Hyun với đôi mắt thâm quầng như gấu trúc, bàn tay múp múp và thân hình không hề
béo, nhưng lại béo mặt nên dễ bị đánh giá là béo cả người. Vì muốn vận động
giảm béo và giải tỏa stress, cậu đi tập Jujitsu. Mới đây thôi, cậu ấy vừa đi
thi giải ở Osaka về và được huy chương bạc lẫn huy chương đồng nữa. Thế nên giờ
mới mệt mỏi ngủ ngáy trên tàu thế này.
Jong Hoon
vừa nhìn cậu ngủ vừa nghĩ: Nếu là cậu ấy thì sẽ chẳng thể nào sống cuộc sống
nhộn nhịp như Seung Hyun được. Jong Hoon sinh ra đã trong gia đình khá giả, từ
bé bố mẹ không chiều nhưng cũng chẳng để cậu phải thiếu thốn gì. Lên cấp 2 bắt
đầu hẹn hò, biết chi tiền cho bạn gái. Lên cấp 3 bắt đầu đi làm người mẫu, tự
kiếm tiền, rồi thì được các em gái vây quanh. Cậu đi tập gym để giữ thể hình,
còn môn thể thao ưa thích là đánh golf. Cuộc đời của Choi Jong Hoon cứ nhàn hạ
và nhàm chán như thế, nhưng cậu thấy dễ chịu trong sự nhàm chán đó. Còn Seung
Hyun thì hoàn toàn ngược lại.
Sinh ra
trong một gia đình giàu có, nhưng rồi bố mẹ phá sản và phải về quê sống, Seung
Hyun gần như có khát khao làm giàu để lấy lại hào quang tiền bạc hồi nhỏ. Cậu
ấy làm việc chăm chỉ quá mức, rồi bắt đầu kết nối quan hệ để kiếm tiền. Jong
Hoon quý cậu nhưng không hề thích việc phải đổi quan hệ lấy tiền bạc. Cậu cũng
chẳng ưa gì mấy đứa bạn kinh doanh của Seung Hyun, thậm chí mấy lần Seung Hyun
còn bị lừa tiền nữa. Cuối cùng cậu đành giới thiệu cho Seung Hyun mấy người bạn
quen biết, và tham gia vào các cuộc tụ họp của Seung Hyun – chỉ để kiểm tra ai
đáng tin, ai không. Rốt cục Seung Hyun cũng thành công, cũng có thật nhiều
tiền, việc làm ăn thì ngày một phát triển. Rồi cậu ấy thấy hạnh phúc chứ?
“Tớ mệt
quá Jong Hoon ạ”
Lúc nghe
Seung Hyun than vãn như thế, Jong Hoon chỉ muốn đấm cho cậu một cái để cậu ngất
ra đó, ngủ một giấc thật đã đời cho xong chuyện.
“Tớ nhìn
cậu bay đi bay lại làm việc còn mệt nữa là”- Jong Hoon bảo –“Kiếm vừa thôi còn
để tiền mà tiêu chứ? Ốm ra rồi tiền chỉ để mua thuốc thôi”
Seung
Hyun ừ ừ vài câu, rồi cậu gửi tiền về cho bố mẹ, cho em gái, rồi đãi bạn bè ăn
– cái khoản đãi bạn bè hay thậm chí cho bạn bè tiền ấy mà, Jong Hoon từng nghĩ
cậu đang khoe mẽ, hoặc đạo đức giả quá rồi. Nhưng sau khi hỏi thẳng cậu cho
người ta tiền làm gì, cậu chỉ đáp rằng không muốn mấy đứa đàn em chịu khổ như
mình ngày xưa.
Ờ, nghe
cũng có lý, nhưng người thương cậu lại xót cậu hơn đấy.
Rốt cục,
sau khi phân phát bớt tiền, Seung Hyun mới thực sự tiêu tiền cho bản thân để
chơi bời. Hàng năm, cậu đều rủ Jong Hoon với đám bạn tới Busan chơi. Chỗ này đi
nhiều cũng chẳng có gì mới mẻ, nhưng đồ ăn ngon, mỗi năm tới lại thấy hàng
quán, bar pub mới được xây lên. Thế là đám thanh niên nhảy vào chơi, rượu, quẩy
lắc, xong đi bơi, đi chơi du thuyền. Nhiều lúc cậu nghĩ rằng, Seung Hyun giống
như một ngọn lửa, một khi đã làm gì là phải cháy hết mình vậy. Cậu làm việc đến
bạt mạng, làm ở công ty, tối lại đi tiếp khách, uống rượu tới đau dạ dày. Rồi
ngay cả khi đi chơi cùng bạn bè cũng phải ở phòng sang nhất, dịch vụ đắt tiền
nhất, và quẩy hết mình tới sáng.
Còn Jong
Hoon luôn cho rằng mình chỉ là một cái cây, một cái cây đứng yên 1 một chỗ, khi
nào con mèo nhỏ Lee Seung Hyun thấy mệt mỏi thì có thể tới chỗ cậu đánh một
giấc, nghỉ ngơi một chút. Cậu muốn sưởi nắng, Jong Hoon sẽ trở nên ấm áp, cậu
muốn được chở che, Jong Hoon sẽ xòe tán lá của mình để xoa dịu cậu, che bớt
giông tố bên ngoài. Nhưng có lẽ Seung Hyun chưa bao giờ tìm đến cậu để được chở
che. Cậu ấy lúc nào cũng gồng mình như vậy.
Seung
Hyun sinh vào mùa đông, còn Jong Hoon sinh vào mùa xuân. Một người ham chơi,
một người thích tĩnh lặng. Một người chưa từng nếm trải thú vui, thế nên sống
hết mình để tận hưởng, người kia thì đã sớm trả qua mấy trò ném tiền qua cửa sổ
đó rồi, chỉ là đi theo bạn để chăm sóc bạn mà thôi. Chỉ là, Jong Hoon ước giá
một lần Seung Hyun chủ động bước về phía mình thay vì mình luôn tìm đến cậu như
thế…
Ít ra
cũng hãy cho cậu một chút hy vọng chứ?
Seung
Hyun ngồi ngủ ngáy phía đối diện, rốt cục cũng tỉnh. Cậu khẽ ngậm mồm vào, rồi
mắt nhắm mắt mở nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó ngồi dậy vươn vai.
“Tỉnh rồi
đấy”- Jong Hoon bảo
“Ừ…”-
Seung Hyun tìm chai nước, Jong Hoon vặn sẵn nắp rồi đưa cho cậu
“Lần này
về Tokyo nghỉ một chút đi rồi hẵng quay lại Seoul”- Jong Hoon cầm lại chai nước
của Seung Hyun, đóng nắp –“Cậu làm gì cũng vậy, xếp lịch giãn giãn ra chứ sức
đâu mà chịu nổi?”
“Rồi
rồi”- Seung Hyun không muốn bị càm ràm nên xua xua tay –“Lần này cậu qua nên tớ
cũng gọi về công ty xin nghỉ phép thêm 2 ngày rồi”
Vừa nói
cậu vừa nhìn ra ngoài cửa sổ
“Cậu ấy,
lần nào chia tay bạn gái cũng đau khổ chết đi sống lại, phải có người ở bên mới
chịu được à?”
“Bởi vì
tôi yêu ai cũng như yêu lần cuối cùng đó”- Jong Hoon dẩu mỏ ra đáp
“Ê đó là
lời thoại trong phim Love in Tokyo đúng không?”- Seung Hyun nhe răng cười
Cứ khi
nào cậu ấy cười, 2 cái mép khẽ nhếch lên hệt như một con mèo, chỉ thiếu mỗi bộ
ria. Toàn bộ mệt mỏi của Seung Hyun tan biến rất nhanh, khi cậu ấy tỉnh táo,
thoải mái, nhìn ra ngoài cửa sổ và cười cợt với Jong Hoon. Jong Hoon nghĩ thầm
rằng, không biết cậu ấy đã nghỉ đủ chưa.
Nhưng rất
nhanh vẻ mặt cười tươi như hoa đó đanh lại, rồi hốt hoảng nhìn Jong Hoon:
“Ê, hình
như mình đi quá ga rồi?”
“Quá là
quá thế nào?”- Jong Hoon hỏi lại –“Đi Tokyo mà?”
“Đi Tokyo
nhưng xuống ở ga Shinagawa cơ mà?”- Seung Hyun bắt đầu cáu –“Giờ đi thẳng tới
ga Tokyo thì xa khu mình ở lắm đấy”
“Thì sao
đâu? Bắt taxi đi về khách sạn là xong”- Jong Hoon nhún vai
“Cậu có
biết ga Tokyo to thế nào không? Mỗi một lối lên của nó là ra một con phố, giờ
phải xuống tàu, tìm đúng lối ra xong bắt taxi về khách sạn. Tớ đã bảo cậu gọi
tớ dậy khi tới ga Shinagawa còn gì? Cậu làm cái gì mà không ngủ cũng không gọi
tớ?”
Tự dưng
Jong Hoon muốn đấm cho cậu một cái để cậu quay lại giấc ngủ và trả lại yên bình
cho cabin quá đi mất. Nhưng thôi, do cậu, do cậu ngồi ngẩn ra đi ngắm thằng bạn
ngủ mà không nhớ là phải xuống đúng ga. Thế nên cậu nhịn.
Vừa xuống
ga tàu, cả 2 bắt đầu nhìn theo biển chỉ dẫn, Seung Hyun mở điện thoại ra xem
địa chỉ khách sạn, rồi bắt đầu nhìn lên các biển chỉ dẫn
“Trời ạ,
giờ đi đâu đây”
“Cứ đi
lên mặt đấy đi rồi bắt taxi”- Jong Hoon chỉ tay về phía cầu thang
“Cậu biết
tiền taxi ở Nhật đắt lắm không?”- Seung Hyun vẫn lăm lăm cái điện thoại trong
tay để xem bản đồ
“Cậu kiếm
được nhiều tiền thế mà còn tiếc chút tiền taxi hả?”
“Một
chút?”- Seung Hyun gân cổ lên mắng
“Thế tớ
trả tiền taxi, được chưa?”
“Nhưng tớ
không thích đi taxi xa, đau đầu lắm”- Seung Hyun vẫn bắt bẻ cậu
“Thế giờ
cậu tính thế nào?”- Jong Hoon tay chống nạnh
“Thì đi
tìm lối lên thôi chứ sao?”
Ga Tokyo
rộng lớn, 2 thằng người Hàn Quốc không rõ đường lối cứ thế đi lạc vòng quanh
các cầu thang lên phố. Cứ mỗi khi lên được 1 điểm, Jong Hoon vừa được hít thở
không khí “tươi mới” thì Seung Hyun lại thở dài
“Nhầm
đường rồi”
Sau đó
lôi cậu trở lại nhà ga.
“Đã 8 năm
rồi kể từ khi tớ tới ga Tokyo, thay đổi nhiều thật đấy”- Jong Hoon vẫn thong
thả vừa đi vừa ngắm cảnh
“Đó là vì
đã lâu cậu chưa quay lại đây thôi, cũng chẳng thay đổi gì nhiều đâu”
Vẫn cứ
hay ném rác vào hội nghị như thế, nếu giờ mà đang ở khách sạn, Jong Hoon hẳn sẽ
đạp vào mông cậu một phát vì tội phá hỏng bầu không khí. Seung Hyun cũng biết
Jong Hoon đang lườm mình, không thèm quay đầu lại mà hỏi:
“Thế sao,
chia tay bạn gái tới nỗi thất thần trên tàu hả? Để giờ chúng ta đi lang thang
thế này?”
Ai chia
tay bạn gái tới nỗi thất thần cơ? Là vì ngắm trai nên mới lỡ tàu thôi.
Không
thấy cậu trả lời, Seung Hyun lại tưởng cậu thực sự buồn vì bị bạn gái đã
“Cô này
cậu yêu được bao lâu ý nhỉ? 6 7 tháng?”
“Không
phải là nghĩ tới cô ấy đâu”- Jong Hoon gạt đi, lúc cần quan tâm thì không quan
tâm, đi quan tâm mấy chuyện đâu đâu! Nghĩ đã thấy phiền phức rồi.
“Ầy chối
làm gì”- Seung Hyun huých huých tay –“Ra chùa viết 1 lá cầu nguyện, ghi là:
Mong em về bên anh. Xong rồi chụp lại up insta cho cô ấy xem. Đảm bảo sẽ cảm
động lắm đấy”
Làm sao
mà cô ấy cảm động được khi biết thừa là Jong Hoon crush thằng bạn thân của
mình? Chỉ là vô tình thôi, cô ấy mở điện thoại của Jong Hoon ra – điều mà cô
bạn gái nào cũng làm, rồi lục ảnh, tin nhắn, danh bạ, line chat… chuyện chẳng
có gì cho tới khi cô ấy vào instagram và phát hiện ra Jong Hoon follow Seung
Hyun để nhận báo bài viết mới – chỉ duy nhất Jong Hoon. Rồi nàng lại lục lại
tin nhắn, cuộc gọi… bất cứ khi nào Seung Hyun chat thì Jong Hoon cũng trả lời
ngay tắp lự, trong khi cô ấy thì còn phải chờ cậu xong việc. Thế là từ những
cuộc nói chuyện dò hỏi, cho tới nói thẳng, nàng phát hiện ra bạn trai mình
crush bạn thân, nên nàng đá Jong Hoon sau 7 tháng hẹn hò.
“Cô ấy mà
phát hiện tớ đi chơi với cậu thì có khi còn điên tiết hơn đấy”
“Vì sao
chứ?”- Seung Hyun hỏi
“Chả vì
sao cả, dù sao cũng chia tay rồi, cho qua đi”
“Cậu còn
buồn thế thì sao phải xoắn? Quay lại mà theo đuổi cô ấy đi?”
“Cậu có
im đi không?”- Jong Hoon tức giận
Seung
Hyun mới là kẻ đang cằn nhằn tức giận ở đây, bị cậu mắng ngược lại thì im,
nhưng rồi nghĩ lại thì sao phải im? Cậu bị lỡ tàu, cậu bị mệt vì vừa thi đấu
jujitsu xong, cậu mới phải cáu chứ?
“Cậu cáu
cái gì?”
Jong Hoon
nhận ra là mình lỡ mồm to tiếng nên cũng ngậm mồm lại
“Chứ nếu
không phải vì cô ấy thì làm sao mà chúng ta phải lỡ tàu thế này?”
Jong Hoon
không phản bác, chỉ lẩm bẩm đi theo
“Cậu thì
chỉ có giỏi mỗi ngủ”
Seung
Hyun quay phắt lại lườm cậu một phát, rồi bỏ lên đi đằng trước. Cũng may lần
này họ ra đúng cổng. Trời lúc này đã nhá nhem tối, từ cổng này bắt taxi về
khách sạn chỉ mất nửa tiền so với các lối ra khác. Seung Hyun ngả mình thư giãn
trên ghế, Jong Hoon cũng ngó nghiêng ra ngoài cửa kính.
“Chỗ
chúng ta ở có onsen đấy, tý xuống ngâm mình cho thoải mái”- Seung Hyun bảo
“Ừ”
“Tôi sẽ
ngủ trước nên cậu cứ tắm trước đi, sau đó tôi tắm sau”
“Ờ thì cứ
nghỉ ngơi đi, còn ăn tối nữa rồi ngâm mình sau, sao phải chia ra? Sợ tôi nhìn
cậu tắm chắc?”
“Người
tôi hơi bị đẹp đấy”- Seung Hyun nhắm mắt nghỉ ngơi cười cợt
“Trên tàu
nhìn phát chán rồi”
Jong Hoon
thản nhiên nói, còn Seung Hyun khẽ mở mắt nhìn cậu, Jong Hoon nhìn lại, thế là
Seung Hyun giả vờ hít một hơi sâu, nhắm mắt nghỉ ngơi quay ra ngoài cửa sổ.
Jong Hoon
khẽ cười, dù sao cũng không phải lần đầu cậu “vô tình” để lộ ra là mình để ý
Seung Hyun. Cũng không phải lần đầu Seung Hyun lờ cậu đi. Sau đó khi cậu có bạn
gái, 2 người lại coi như mấy lần thả thính này chưa từng xuất hiện.
Bởi Jong
Hoon vẫn luôn là một cái cây, chờ đợi Seung Hyun tiến về phía mình. Nếu Seung
Hyun không cần Jong Hoon, cậu có thể nhận lời yêu đương của bất kỳ cô gái nào
chủ động với mình. Nhưng nếu Seung Hyun cần cậu, Seung Hyun cô đơn, Seung Hyun
mệt mỏi, cậu lại bỏ tất cả chạy đến vỗ về Seung Hyun.
Chuyện
tình cảm, cứ để sau đi.
Để sau
đi.



Nhận xét
Đăng nhận xét