Saturday Chillin' - Chap 1
Tôi thích mỗi khi trời mưa, bởi khi trời mưa, tôi sẽ đi chậm hơn, xe bus sẽ chậm hơn, cả dòng người đều chậm lại. Và như vậy, nếu có về muộn tầm 30 phút từ lớp học thêm, bố mẹ sẽ không hỏi han vì sao. Hay thậm chí, có những hôm tôi về muộn cả tiếng cũng chẳng bị trách phạt gì cả. Điểm số vẫn thế, tôi vẫn là đứa con ngoan ngoãn, thế nên về muộn vào mấy hôm trời mưa cũng đâu có sao.
Và cũng vào một ngày mưa tầm tã như vậy, một cơn bão thì đúng hơn, tôi đã gặp Seung Hyun lần đầu tiên ở ga tàu. Ờ thì, người ta vẫn hay mong chờ sẽ tìm thấy tình yêu vào ngày mưa này mà, nhưng với tôi thì chắc là cái gì đó khác, không phải là yêu.
Một lý do khác mà tôi thích mưa, trước khi gặp Seung Hyun, là bởi mấy hôm này tôi sẽ cúp học thêm và đi chơi cùng mấy thằng bạn, đến nhà Sang Hyuk và thay vào bộ quần bò áo phông cùng khoác dạ nâu cho ra vẻ người lớn, tóc vuốt keo vểnh lên rồi xỏ vào đôi giày da, chúng tôi bắt taxi đến quán bar quen thuộc ở Cheodamdong. Quán này không chỉ nhạc hay, nhiều em hot mà nhất là: quán quen cho phép học sinh cấp hai vào chơi.
Chắc đọc tới đây thì bạn sẽ cho rằng: loại học sinh cấp hai nào mà lại cúp học rồi đi bar chứ? Thật ra thì lớp 9 - 15 tuổi cũng không còn là trẻ con nữa rồi. Hơn nữa chúng tôi cũng chỉ đi chơi cho biết mùi với lấy le ra vẻ cho các em gái xem thôi, chứ cũng chưa thực sự chơi gái bao giờ.
Đó là tôi thì như thế, còn bọn bạn thì cũng có thằng từng làm rồi, nhưng chuyện đó thì không liên quan đến tôi lắm.
Tôi, Choi Jong Hoon, 15 tuổi, con trai của một vị quan chức trong quân đội mà không tiện kể tên, cúp học đi chơi như bao thằng nhóc con nhà giàu khác (mà thực ra không giàu cũng thế thôi) ở đất Seoul này, rất thích trời mưa.
Thông thường, khi trời mưa quá to khiến chúng tôi không thể bắt taxi về được, hoặc khi chúng tôi chưa say mà muốn đi dạo thêm đâu đó trước khi về, cả lũ thường chạy xuống ga tàu. Ga tàu điện từ 9h tối trở đi đều rất vắng, chỉ có ít người về nhà muộn sẽ bắt chuyến tàu cuối cùng, số còn lại đều là người vô gia cư đến ngủ tạm. Dù cho chúng tôi có hò hét thế nào đi nữa, họ cũng im lặng, đắp tạm tờ báo lên người và lờ đi. Bọn trẻ con như chúng tôi vừa nghịch, vừa ngang ngược lại đông nữa, gây sự với chúng tôi chả được ích gì, mà cũng chỉ ồn tầm 10h mà thôi.
Hôm mưa bão đó, chúng tôi đã xem trước trên tivi rằng cơn bão số 4 sẽ đổ bộ vào đất liền và gây nên mưa to. Thế nên cả lũ đều háo hức sẽ cúp học đi chơi. Dù bố mẹ có dặn nghỉ ở nhà đi thì tôi cũng cố đi cho được, còn được mang tiếng con ngoan! Nhưng giờ đây không bắt được taxi chính là vấn đề lớn. Chúng tôi không thể chạy về nhà với bộ dạng đi chơi được vì đồng phục để hết ở nhà Sang Hyuk, mà chờ xe thì lâu quá. Cả lũ đành đi bộ xuống ga tàu, sang bên kia con phố và thử bắt xe xem sao.
Trong khi mấy đứa kia đi wc và gọi xe, tôi ngồi lại trong ga tàu, mua tạm đồ uống trong lúc chờ đợi. Khi đó tôi bỗng để ý: trong số người vô gia cư này, có thằng bé trạc tuổi mình? Còn đang mặc đồng phục học sinh nữa, mặt non choẹt. Cậu ta có lẽ không quen với việc ngủ trên ga tàu, nên cứ trở mình lên tục, rồi thì kéo kéo áo khoác để đắp trùm kín người chứ?
"Ê tụi bay, có xe rồi"- Sang Hyuk gọi tôi, tôi nhìn lại cậu ấy một lần nữa rồi bỏ đi.
***
Người nghèo thì ai chả nhìn thấy đầy lần trong đời rồi. Cũng không phải lần đầu tiên tôi nhìn thấy mấy người vô gia cư ở đó, nhưng nhìn thấy đứa trẻ trạc tuổi mình cũng phải vất vả như thế khiến tôi có chút suy nghĩ. Kiểu như: sẽ thế nào nếu đó là mình? Sẽ thế nào nếu ngôi nhà to lớn tôi đang ở, toàn bộ tiện nghi và cả bố mẹ giàu có hiện tại của tôi biến mất? Tôi cũng sẽ ra ga tàu, đắp báo ngủ qua ngày?
Khi tôi trở về nhà là vừa tròn 12h đêm, mẹ tôi đã đi ngủ, còn bố vẫn ở trong phòng làm việc, trong phòng khẽ phát ra tiếng piano bài Song of storms - bài piano tôi chơi khá nhất, không rõ là bố nghe nó vì tôi, hay tôi chơi giỏi vì bố thích nghe nó nữa. Tôi cố gắng nhón chân nhẹ nhất đi về phòng, nhưng bố vẫn gọi
"Hoonie hả con?"
"Dạ?"- tôi chột dạ đáp lại
"Lần sau có đi chơi cũng tránh hôm mưa gió ra nhé"
Giọng bố tôi nhẹ nhàng, đầy quan tâm, nhưng khiến tôi thấy nhói nhói trong lòng.
Thật ra tôi biết chứ, bố mẹ biết cả. Họ biết thừa vì sao tôi không chịu để tài xế đưa đón đi học, không phải là để trốn đi chơi với bạn bè sao? Họ cũng biết thừa điểm số của tôi cùng lũ bạn cao, vì đây là trường tư, ai đóng nhiều tiền cho trường thì được nâng điểm thôi. Chẳng qua tôi không ăn chơi trác táng, không quá hư hỗn nên họ chiều cho tôi làm gì thì làm.
Bố mẹ chiều nhưng không nói, tôi biết cũng vờ như không biết. Nhưng bị bóc mẽ trực tiếp thế này có chút xấu hổ và chua xót. Chua xót cho công sức của bố mẹ.
Thế nên hôm sau đi học, tôi đã thật sự tập trung học ở cả lớp và trung tâm học thêm. Nhưng vừa lên tinh thần học như thế thì tôi thấy thằng bé vô gia cư ở ga tàu bước vào lớp học.
Rõ ràng là cậu ta!
Lông mi dài và đôi mắt cụp, nhưng nở nụ cười rất sáng và đáng yêu, thêm 2 cái răng khểnh nữa. Ờ thì tôi biết, nói một thằng con trai đáng yêu là không bình thường cho lắm, nhưng cậu ta đáng yêu kiểu nhà quê chân chất ấy. Mà một thằng con trai thành phố như tôi được quyền nhận xét như vậy mà đúng không?
Seung Hyun nhìn ngơ ngác quanh lớp 1 chút, rồi định bước về phía cuối lớp, tôi vẫy tay
"Ê!"
Cậu ta nhìn tôi, rồi cũng bước đến ngồi vào chỗ trống bên cạnh
"Cám ơn nhé"- cậu ấy cười ngại ngùng, giọng nói đặc sệt của miền nam
"Lần đầu tiên thấy cậu đến lớp này?"- tôi hỏi lại- "Cậu tên là gì thế?"
"Tớ tên là Seung Hyun, Lee Seung Hyun, mới lên Seoul hôm qua"- cậu dè dặt đáp - "Còn cậu?"
"Choi Jong Hoon"- tôi đáp lại, nhìn cậu từ đầu tới chân
Seung Hyun gầy, rất gầy, tóc thì dựng đứng như mấy thanh niên chơi hiphop vậy, mà bar club với hiphop nó không được liên quan lắm nên thời trang của cậu ấy không hợp gu tôi cho lắm. Nhìn cậu như vậy, tôi mới để ý: Đôi giày cậu đi khác đôi hôm qua nhỉ?
"Hôm qua..."- tôi nhìn chân cậu xong lại thôi. Dù sao thì đâu ai muốn chuyện mình ngủ trên ga tàu bị lộ ra đâu? Chẳng hay ho gì cả, nhất là khi bọn tôi không quen nhau
"À, hôm qua cậu thấy tớ ở ga tàu đúng không?"- Seung Hyun lại là người mở miệng trước
Tôi quay phắt lại nhìn cậu, không biết nên đáp sao
"Hôm qua tớ đang ngủ thì nghe có người gọi xe tới, quay lại nhìn thấy bóng cậu từ phía sau. Lúc nãy cậu gọi tớ đến ngồi còn nghĩ không chắc có phải cậu không, mà đúng rồi ha?"
À... Khi mà bạn nghĩ bạn là người duy nhất biết được bí mật của người ta, thì nó cũng chả phải là bí mật gì, người ta lại còn biết thừa rồi cơ...
Seung Hyun vẫn đi học ở Gwang Ju - quê nhà của cậu ấy, rồi chiều bắt tàu lên Seoul học thêm, với mục tiêu đỗ trường cấp ba hạng top ở đây. Tới sáng, cậu ấy lại bắt tàu sớm về quê, học ở trường rồi lại tiếp tục vòng quay.
Sống vất vả thế, làm sao mà chịu được chứ?
"Thì.. không có tiền đành chịu thôi"- cậu nhún vai -"Nhà tớ không có tiền thuê phòng trọ trên này"
"Bố mẹ cậu cũng để cậu làm thế này?"
"Họ không biết là tớ ngủ ở tàu, họ nghĩ tớ ngủ ở nhà bác, nhưng nhà bác ý đang có em nhỏ, thêm tớ nữa thì phiền phức quá... dù họ không nói nhưng tớ cũng hiểu mà.."
Cái kiểu cuộc sống của người nghèo này thì tôi không biết, thực sự chưa từng chứng kiến qua, nhưng biết cái kiểu họ hàng không muốn giúp nhau lắm. Nói đâu xa, chính bố tôi trước kia chỉ là một quan chức bình thường, nhờ họ hàng cho mẹ con tôi ở nhờ khi ông phải công tác với quân đội, chẳng ai thèm giúp cả, mẹ con tôi đành ra thuê trọ riêng, không phải quá nghèo khổ nhưng khi đó mẹ tôi ốm, ốm nặng, tôi thì tay chân luống cuống chẳng biết giúp thế nào. Rốt cục lại được mấy bà hàng xóm - trong đó có mẹ của Sang Hyuk, sang nhà chăm sóc cho.
Sau này, bố tôi trở về, được cấp nhà cấp đất cho, thì chính ông lại từ chối giúp đỡ họ hàng. Không phải là vì trả thù, mà vì giúp họ sẽ khiến mẹ tôi thấy ấm ức, khổ sở tràn về. Thế thì không giúp nữa.
Nên là, cái kiểu họ hàng đối xử với nhau không ra gì mà Seung Hyun đang gặp phải, tôi hiểu lắm. Suy nghĩ một lúc, sau khi tan học, tôi mới khẽ đưa cho Seung Hyun ít tiền
"Cậu thuê tạm chỗ nào đó ngủ đi"- Tôi bảo -"Chứ ngủ ở ga tàu thế sức khỏe đâu ra mà còn học?"
Seung Hyun bất ngờ lắm, rồi cả xúc động nữa. Trần đời tôi chưa từng thấy ai thấy tiền mà hạnh phúc đến thế. Nhưng cậu vẫn dúi tiền vào tay tôi
"Cám ơn nhé, nhưng tớ tự lo được mà"
"Này, nếu cậu ngại thì coi như tớ cho vay, trả sau cũng được mà"
"Không cần đâu mà"- Seung Hyun vẫn nói rồi bước đi thật nhanh phía trước, còn tôi thì cố đuổi theo sau để đưa tiền cho cậu ấy, xem có ngược đời không?
"Cậu có coi tớ là bạn không?"- tôi giật tay Seung Hyun lại - "Không phải tớ coi thường cậu hay gì đâu, chỉ là, tớ quý cậu, cậu là bạn tớ, tớ không thể để bạn tớ ngủ ở ga tàu được?"
Seung Hyun khẽ mím môi, rồi rốt cục cũng nói
"Tớ, chắc sẽ nói chuyện với bố mẹ, tìm người quen khác để ở tạm tại Seoul. Thế nên chỉ nốt hôm nay thôi, tớ sẽ không ngủ ở ga tàu nữa đâu."
Lần đầu tiên trong đời, tôi bỗng thấy nể một người như vậy. Thế nên tôi lấy số kakao talk của cậu ấy và kết bạn. Tối hôm đó, chúng tôi nói đủ thứ truyện trên trời dưới đất, từ việc Seung Hyun thích nhạc của Justin Timberlake, còn tôi thích nhạc giao hưởng không lời. Cậu thích nhảy nhót, còn tôi lại thích chơi piano, cậu thích chỗ vui chơi náo nhiệt cùng nhóm bạn bè anh em, tôi lại thích hẹn hò mấy em gái đi ktv. Điểm đặc biệt là dù chúng tôi chẳng có điểm chung gì giống nhau lại nói chuyện với nhau rất hợp. Thế nên tôi lại càng thích nói chuyện với cậu ấy.
Thời tiết tháng sáu ở Hàn Quốc là bắt đầu mùa mưa, có thể đi kèm với bão hoặc dông. Đây cũng là mùa tôi thích nhất. Và tình cờ là Seung Hyun cũng thích mưa. Cậu ấy bảo tôi hãy nghe thử Rainy Blue - một bài hát Nhật Bản xem? Seung Hyun đã quyết định học tiếng Nhật sau khi nghe bài hát này. Tôi bảo: không phải xu hướng hiphop đang dần thịnh hành à? Cậu ấy lại thích Justin Timberlake thì sao không học tiếng Anh? Nhưng cậu ấy lại bảo:
"Chắc tớ không hợp với tiếng Anh. Tiếng Nhật, Hàn và Trung đều có nét liên quan và cách viết chữ, Hán tự cũng dễ hiểu nữa. Tớ học tiếng Nhật vào đầu hơn tiếng Anh"
Bản thân tôi cũng không giỏi tiếng Anh và Pháp - dù rằng bố mẹ có thuê gia sư về tôi cũng học rất chậm. Bố tôi thường bảo đó là do tôi không chịu tập trung. Nhưng giờ khi nghe Seung Hyun nói thì tôi bỗng nghĩ: Có lẽ là do mình không hợp tiếng Anh thật. Có lẽ là do mình chỉ hợp với mấy ngôn ngữ có kiểu Hán tự như Hàn, Nhật thôi.
Thế là về nhà tôi cũng mò mẫm đọc sách tiếng Nhật, nghe mấy bài nhạc Nhật Seung Hyun giới thiệu. Hình như là vào đầu nhanh hơn hẳn tiếng Anh đấy?
Chắc hẳn các bạn sẽ nghĩ rằng tôi đúng là đứa hay bắt chiếc người khác, ba phải, thấy ai nói gì hay thì làm theo. Thực ra cũng không sai. Ví dụ như lần đầu tiên cúp học, tôi vốn không muốn bỏ tiết, nhưng lại nghe theo lời đám bạn đi chơi. Lần đầu có thể là thử cho biết, những lần sau dù không muốn đi chơi lắm nhưng vì nể chúng nó nên tôi vẫn đi. Hay như mấy thằng bạn tôi ai cũng có bạn gái, đưa bạn gái đến chỗ sang chảnh các kiểu để khoe mẽ, tôi cũng thấy rằng mình cũng đẹp trai nhà giàu nhiều người theo đuổi như thế, sao lại không chọn mấy em thật xinh rồi đưa họ đi chơi cho bằng bạn bằng bè chứ?
Hầu như tôi đều sống giống mấy thằng bạn xung quanh mình. Mấy thú vui này tiết chế lại thì vẫn ổn và phần nào giúp định hình cách sống của tôi. Nhưng nếu hỏi tôi thực sự thích gì, suy nghĩ như thế nào, thì tôi chưa bao giờ nghĩ tới.
Cho tới khi gặp Seung Hyun.
Lần đầu tiên nói về thứ mình nghĩ, nói về thứ mình thích lại dễ dàng và thoải mái đến vậy.
Tôi tắt điện thoại sau khi chat suốt 2 tiếng với Seung Hyun, đầu óc mệt mỏi và mắt lim dim buồn ngủ. Trời mưa tầm tã bên ngoài, chỉ nghe từng đợt mưa rào hắt lên cửa sổ thôi cũng có thể hình dung ra những cơn gió bên ngoài đang gào thét thế nào. Nhưng chẳng hề ảnh hưởng gì tới tâm trạng tôi hiện giờ. Youtube tự động nhảy tới bài Song of storm, một bài nhạc không lời với không khí dịu dàng chẳng giống cơn bão gì cả, hệt như tôi của lúc này vậy.
Thời tiết tháng sáu ở Hàn Quốc là bắt đầu mùa mưa, có thể đi kèm với bão hoặc dông. Đây cũng là mùa tôi thích nhất. Và tình cờ là Seung Hyun cũng thích mưa. Cậu ấy bảo tôi hãy nghe thử Rainy Blue - một bài hát Nhật Bản xem? Seung Hyun đã quyết định học tiếng Nhật sau khi nghe bài hát này. Tôi bảo: không phải xu hướng hiphop đang dần thịnh hành à? Cậu ấy lại thích Justin Timberlake thì sao không học tiếng Anh? Nhưng cậu ấy lại bảo:
"Chắc tớ không hợp với tiếng Anh. Tiếng Nhật, Hàn và Trung đều có nét liên quan và cách viết chữ, Hán tự cũng dễ hiểu nữa. Tớ học tiếng Nhật vào đầu hơn tiếng Anh"
Bản thân tôi cũng không giỏi tiếng Anh và Pháp - dù rằng bố mẹ có thuê gia sư về tôi cũng học rất chậm. Bố tôi thường bảo đó là do tôi không chịu tập trung. Nhưng giờ khi nghe Seung Hyun nói thì tôi bỗng nghĩ: Có lẽ là do mình không hợp tiếng Anh thật. Có lẽ là do mình chỉ hợp với mấy ngôn ngữ có kiểu Hán tự như Hàn, Nhật thôi.
Thế là về nhà tôi cũng mò mẫm đọc sách tiếng Nhật, nghe mấy bài nhạc Nhật Seung Hyun giới thiệu. Hình như là vào đầu nhanh hơn hẳn tiếng Anh đấy?
Chắc hẳn các bạn sẽ nghĩ rằng tôi đúng là đứa hay bắt chiếc người khác, ba phải, thấy ai nói gì hay thì làm theo. Thực ra cũng không sai. Ví dụ như lần đầu tiên cúp học, tôi vốn không muốn bỏ tiết, nhưng lại nghe theo lời đám bạn đi chơi. Lần đầu có thể là thử cho biết, những lần sau dù không muốn đi chơi lắm nhưng vì nể chúng nó nên tôi vẫn đi. Hay như mấy thằng bạn tôi ai cũng có bạn gái, đưa bạn gái đến chỗ sang chảnh các kiểu để khoe mẽ, tôi cũng thấy rằng mình cũng đẹp trai nhà giàu nhiều người theo đuổi như thế, sao lại không chọn mấy em thật xinh rồi đưa họ đi chơi cho bằng bạn bằng bè chứ?
Hầu như tôi đều sống giống mấy thằng bạn xung quanh mình. Mấy thú vui này tiết chế lại thì vẫn ổn và phần nào giúp định hình cách sống của tôi. Nhưng nếu hỏi tôi thực sự thích gì, suy nghĩ như thế nào, thì tôi chưa bao giờ nghĩ tới.
Cho tới khi gặp Seung Hyun.
Lần đầu tiên nói về thứ mình nghĩ, nói về thứ mình thích lại dễ dàng và thoải mái đến vậy.
Tôi tắt điện thoại sau khi chat suốt 2 tiếng với Seung Hyun, đầu óc mệt mỏi và mắt lim dim buồn ngủ. Trời mưa tầm tã bên ngoài, chỉ nghe từng đợt mưa rào hắt lên cửa sổ thôi cũng có thể hình dung ra những cơn gió bên ngoài đang gào thét thế nào. Nhưng chẳng hề ảnh hưởng gì tới tâm trạng tôi hiện giờ. Youtube tự động nhảy tới bài Song of storm, một bài nhạc không lời với không khí dịu dàng chẳng giống cơn bão gì cả, hệt như tôi của lúc này vậy.



Nhận xét
Đăng nhận xét