Saturday Chillin' - Chap 2
Tháng 9 là tháng cuối cùng của mùa mưa, cũng là lúc mùa hè kết thúc. Tôi và Seung Hyun cũng trải qua kỳ thi vào cấp 3 và đỗ vào hai trường khác nhau. Mặc dù đều là trường công lập cả, nhưng trường tôi - như trường cấp 2, cũng lại là một trường dành cho con nhà có điều kiện. Không hẳn là giàu có hay gì, nhưng rõ ràng là điểm số không phải là vấn đề nếu có bố mẹ làm to. Trường của cậu thì là một trường bình thường thôi, cách trường tôi khoảng chừng 15p đi tàu điện. Chúng tôi cũng chẳng còn nói chuyện nhiều với nhau sau khi kết thúc lớp học thêm. Tới ngày thi vào cấp 3, Seung Hyun nhắn tin chúc tôi thi tốt và tôi cũng vậy. Khi có kết quả, tôi hỏi xem tình hình bên cậu thế nào, cậu vui mừng báo mình đã đỗ, chúng tôi hẹn nhau đi ăn mừng vào cấp 3.
Sống cùng nhà với Seung Hyun là một đàn anh cùng quê ở Gwang Ju, anh ấy đang học đại học rồi, tài chính cũng không dư giả gì, nhưng kê thêm một cái giường nữa cho Seung Hyun vừa học vừa ngủ trên đó luôn cũng chẳng thiệt gì. Khi cậu vào cấp ba, cậu không nói với bố mẹ là sẽ ở riêng mà nói với nhà họ hàng tiếp tục giữ kín chuyện với bố mẹ cậu. Sau đó Seung Hyun đi tìm việc. Tôi cùng cậu ấy tìm việc - bởi tôi nghĩ để đứa trẻ nhà quê như cậu đi tìm việc ở Seoul thì sẽ dễ bị lừa lắm.
Bản tính Seung Hyun thì hay cười nói, lại biết lấy lòng người khác nên rất nhanh tìm được việc phục vụ bàn cho một quán cafe. Chủ quán dù nhận cậu vào nhưng vẫn bảo:
"Cháu nên sửa giọng đi, nói sao cho không quá nặng giọng địa phương."
Nhưng mà tiếng Gwang Ju của cậu ấy nghe rất hay, chẳng hiểu sao chỉ cần nghe cậu ấy liến thoắng: vui, buồn, tức giận... tôi đều cảm thấy buồn cười. Giống như mấy nhân vật hoạt hình vậy. Dù sao thì Seung Hyun cũng xếp được lịch đi làm ca tối sau khi tan học, lại sẵn sàng làm cả thứ bảy - chủ nhật, nên tiền lương cũng kha khá. Cậu vừa chia đôi tiền nhà với đàn anh, lại tiết kiệm dần tiền học đại học.
"Nhưng mà có tí tiền thế này làm sao mà đủ tiền học đại học?" - tôi nhìn bảng lương của cậu khi tới quán cafe của cậu chơi.
"Tiền nhà của tớ chiếm một nửa tiền lương, còn tiền học phí và tiền ăn uống thì bố mẹ tớ vẫn gửi tớ mà." - Seung Hyun nhìn ngó quản lý xong nói vội với tôi -"Tiết kiệm 3 năm là đủ, cậu nhân lên thử xem? Chưa kể ngày lễ tết tớ có thể đi phát tờ rơi hay đi làm thêm chỗ nào thiếu người mà?"
Nói thì dễ nhưng làm thì chắc gì? Seung Hyun đứng nói với tôi một lúc rồi đi rửa cốc chén, tôi cũng thử lấy điện thoại ra tính tính số tiền: số tiền học đại học này chỉ đủ cho năm đầu tiên, sau đó năm nhất đi làm kiếm tiền cho năm hai, rồi cứ thế làm cuốn chiếu để đủ tiền học. Mà cái kiểu vừa học vừa làm ý mà - nó chẳng dễ đâu. Hầu như người ta đều tập trung kiếm tiền mà quên việc học tôi. Đấy là tôi thấy mấy anh chị người quen và đàn anh trong khu nhà như thế. Họ bảo tôi rằng vừa học vừa kiếm tiền mà vẫn được điểm cao thì cực kỳ hiếm, hoặc chỉ có trong phim truyền hình mà thôi.
Tôi nghĩ hiện tại với Seung Hyun đã là cực khổ rồi, may mắn vượt qua cấp 3 này, còn chuyện học đại học vẫn cần gia đình cậu ấy gửi tiền lên.
Thế nhưng khi tôi, Seung Hyun và đàn anh sống cùng nhà đi ăn lẩu - đi ăn mừng chúng tôi đỗ cấp 3, tôi mới biết được là nhà Seung Hyun rất nghèo. Lúc đó cậu ấy đi vệ sinh, tôi mới hỏi đàn anh:
"Anh à, em thấy Seung Hyun vừa học vừa làm như thế, buổi tối ở nhà cậu ấy có làm bài tập không anh?"
"Có, nó thức khuya làm bài luôn đấy"- ông anh gật gật đầu -"Em không thấy mắt nó thâm như gấu trúc thế à?"
"Nhà cậu ấy có nghèo lắm không hả anh?" - tôi dè dặt hỏi.
"Giờ thì trả hết nợ rồi nên đỡ hơn trước kia"- anh ấy gắp miếng thịt cho vào bát -"Nhà nó bị người quen lừa tiền rồi còn phải gánh nợ cho người ta. Giờ hết nợ rồi thì lại tích cóp mà sống thôi. Anh nghĩ sống ở Gwang Ju thì chi phí không quá cao, khéo lo thì chẳng mấy năm nữa cũng thoải mái mà sống. Bố mẹ nó chăm chỉ lắm"
"Thế thì chắc họ lo được học phí đại học của cậu ấy anh nhỉ?"
Ông anh ngẩng lên nhìn tôi rồi bật cười.
"Nó cũng kể với em là muốn tích cóp tiền đại học hả?"
Tôi gật đầu.
"Thế đã bảo với em là nó muốn vào trường nào chưa?"
Tôi lại lắc đầu.
"Nó muốn vào kiến trúc cơ, đại học kiến trúc ý. Em nghĩ kiểu trường như thế có dễ thi không? Chưa kể còn phải học vẽ nữa. Tiền mua họa cụ không rẻ đâu, xong đi học thêm nữa. Tập vẽ ở nhà không đủ trình độ để đi thi đâu. Vẫn phải tới trung tâm học thêm nữa. Anh cũng nói với Seung Hyun mấy cái này rồi. Nếu nó biết nghĩ thì sẽ tìm trường khác ngành khác để học. Nên là mấy cái dự tính tương lai này của nó chưa chắc chắn đâu. Em lo làm gì."
"Nó muốn vào kiến trúc cơ, đại học kiến trúc ý. Em nghĩ kiểu trường như thế có dễ thi không? Chưa kể còn phải học vẽ nữa. Tiền mua họa cụ không rẻ đâu, xong đi học thêm nữa. Tập vẽ ở nhà không đủ trình độ để đi thi đâu. Vẫn phải tới trung tâm học thêm nữa. Anh cũng nói với Seung Hyun mấy cái này rồi. Nếu nó biết nghĩ thì sẽ tìm trường khác ngành khác để học. Nên là mấy cái dự tính tương lai này của nó chưa chắc chắn đâu. Em lo làm gì."
Lo làm gì? Thực ra thì tôi cũng chả lo gì. Bạn bè với nhau thôi chứ đâu phải người nhà, làm sao lo được mấy chuyện bữa cơm manh áo như thế này chứ? Nhưng thực tâm tôi vẫn mong có thể giúp đỡ cậu ấy được một phần nào.
"Phần cơm hôm nay để em trả"- tôi định cầm hóa đơn ra quầy thanh toán trước nhưng đàn anh đã ngăn lại.
"Bị điên à, cậu đang bố thí cho nó chắc? Đừng có để Seung Hyun giận. Tự ái của nó cao lắm đấy."
Đàn anh vừa nói vừa "xùy xùy" bảo tôi ngồi xuống. Tôi còn định cứ thế đứng lên thanh toán một bữa ăn hôm nay thôi thì Seung Hyun đã quay trở lại bàn ăn. Cả tôi và đàn anh đều im lặng không nói gì nữa. Bữa ăn hôm đó tôi và cậu chia tiền mời đàn anh một bữa.
Bản thân tôi đã thử tìm hiểu các tác phẩm của ông, nhưng chỉ có hai quyển sách được xuất bản mà đọc tên thì tôi không hứng thú lắm, chỉ đọc mấy câu quotes của ông thôi. Tháng 9 nắng vàng lên khắp con đường ở Seoul, mùa thu cây cũng chuẩn bị thay lá, nhưng mới chỉ lác đác vài chiếc lá vàng. Thời tiết đẹp khiến tinh thần cũng vui vẻ theo.
Thời tiết thế này thì đi cafe là thích hợp nhất. Quán cafe của Seung Hyun có hiên ngồi ngoài trời rất thoải mái. Cứ tới thứ bảy là tôi lại tới đây gặp cậu. Thường là vào buổi sáng khi tôi được nghỉ ở trường, lúc này quán không có khách mấy vì người đi làm đã ở công ty, mà người không phải đi làm thì sẽ ngủ nướng. Tới chiều quán mới bắt đầu đông. Thực tế vì ngày nào cũng chat chit nói chuyện với nhau rồi nên có khi tôi sẽ mang bài vở ra quán học. Trong tuần tôi có đi học thêm tiếng Nhật, thế nên cuối tuần sẽ đến ngồi học bài và mang bài vở cho cậu ấy xem. Nhưng lúc không có khách và không có quản lý, tôi còn ngồi dạy cậu ấy mấy từ vựng tiếng Nhật và chữa bài tập cho Seung Hyun. Thậm chí có hôm chúng tôi còn luyện phát âm cho nhau, làm mấy người xung quanh cứ cười khúc khích. Bộ nghe mất đứa trình độ cơ bản phát âm buồn cười lắm sao?
Có những hôm Seung Hyun được về sớm, chúng tôi lại hẹn nhau ra bờ sông Hàn ngồi học. Dù sao thì, đời học sinh mà, chẳng lẽ chỉ biết đến học và làm thôi sao? Chúng tôi cũng phải đi chơi đâu đó cho khuây khỏa chứ?
Những ngày ra bờ sông Hàn, Seung Hyun thường lôi sổ vẽ ra và tập vẽ. Cậu bảo rằng đợi tới lớp 11 đi học vẽ cũng được.
"Có một người quen của tớ chỉ học vẽ 1 năm thôi mà vẫn đỗ kiến trúc đấy"- cậu cứ ngẩng mặt lên nhìn xung quanh, rồi lại cúi đầu xuống cắm cúi vẽ.
Thực ra, nhìn Seung Hyun bình thường thì trông cậu là người rất đáng yêu hoạt bát, cảm giác như người mua vui cho bạn bè hội nhóm vậy. Nhưng những lúc cậu ấy im lặng và nghiêm túc vẽ tranh hay học bài thì lại khác hẳn. Khiến người khác nhìn vào có thể tin tưởng cậu ấy, coi trọng cậu ấy hơn. Một mặt tôi thấy khó chịu vì Seung Hyun hay bị đồng nghiệp bắt nạt, một mặt tôi lại nghĩ: cậu ấy như thế này chỉ có mình biết thôi. Một Seung Hyun điển trai trưởng thành chỉ có mình tôi biết. Mấy người càng bỏ rơi cậu ấy, tôi càng được lợi.
"Nhìn gì vậy?"- Seung Hyun liếc sang nhìn tôi cười cười.
"Nhìn cậu vẽ thôi."- tôi đáp
Seung Hyun chỉ cười nhẹ rồi lại vẽ tiếp.
"Sắp xong rồi, cậu ngủ một giấc là xong, rồi mình đi ăn vặt."- cậu bảo.
Đúng là trời này rất thích hợp để ngủ, nhưng còn nhiều chuyện còn thích hơn cả ngủ. Tôi cứ nằm gối đầu lên tay, nhìn cậu cắm cúi vẽ cùng với mọi người đang vui đùa bên bờ sông. Rồi Seung Hyun nhìn chằm chằm về một nơi, tôi cũng rướn đầu lên xem cậu đang nhìn gì: theo hướng mắt cậu, hai anh trai trẻ đang nắm tay nhau đi trên đường, nhìn họ vừa vui vẻ vừa nắm chặt tay nhau, không quan tâm tới xung quanh, sau đó chọn một bãi cỏ vắng vắng để trải bạt, ngồi xuống ăn uống. Tôi nhìn họ rồi lại nhìn Seung Hyun, cậu nhìn theo họ rồi mỉm cười, sau đó bỗng quay sang nhìn tôi. Tôi và cậu nhìn nhau chớp chớp mắt, rồi Seung Hyun bảo tôi:
"Nhìn họ đáng yêu nhỉ?"
Tôi quay sang nhìn họ:
"Cậu có nghĩ họ yêu nhau không?"- tôi hỏi
"Nhìn là biết."- cậu đáp.
Sau đó Seung Hyun lại nhìn tôi hơi ngần ngại, tôi bỗng nói luôn:
"Thì đôi yêu nhau nào mà chả dễ thương? Tớ mà đi cùng với bạn gái thì cũng cực nổi trên phố ý."
Không hẳn là nổi, mà vì cả tôi lẫn bạn gái đều trông đẹp trai xinh gái - lý do chín để chúng tôi hẹn hò với nhau thôi. Rồi đi hẹn hò đều ăn mặc chỉn chu như đồ đôi, đồng màu, rồi bạn gái tôi lại hay làm trò nũng nịu giữa bàn dân thiên hạ nữa. Kể cả có so sánh chúng tôi với một cặp gay thì chúng tôi vẫn hút mắt nhìn hơn hẳn.
Seung Hyun phì cười trước câu trả lời của tôi, rồi cậu ấy bảo:
"Cậu không thấy ác cảm với họ sao? Nhiều người thường ghét gay."
Tôi lại ngẫm nghĩ một lúc, đúng là đồng tính vẫn luôn là chủ đề bị kỳ thị, dè bỉu. Một thằng học cùng trường tôi bị đồn là gay và mọi người cũng đồn là nó bị bắt nạt nhiều lắm. Mấy kiểu bắt nạt ngay trong nhà ăn trường hay trong lớp học như trên phim thì không có, nhưng có lần tôi thấy nó bị trấn tiền trong nhà vệ sinh và bị chửi là đồ gay rồi, nên chắc vụ bắt nạt là có thật.
"Cậu... nghĩ thế nào về gay?"- tôi hỏi lại cậu ấy.
Seung Hyun không nhìn tôi mà cúi đầu xuống sổ vẽ, cậu di bút chì tô tô lên dòng sông Hàn trên giấy.
"Tớ là gay, nhưng tớ cũng chẳng biết nghĩ thế nào về gay cả."
Seung Hyun là gay. Trong đầu tôi chẳng còn gì khác ngoài tin này. Cậu ấy lại cười cười, tôi còn tưởng Seung Hyun sẽ nói rằng cậu ấy chỉ đùa thôi, nhưng rồi chẳng có câu biện hộ nào hết.
"Nếu cậu là gay, thì tớ cũng không thấy khác biệt gì cả."
Tôi cứng nhắc trả lời, tôi còn định bảo rằng mình thấy cậu ấy dễ thương, nhưng đừng hòng tôi nói câu đó ra.
"Tớ còn định giới thiệu mấy cô gái cho cậu."
Và rồi chúng ta có thể đi hẹn hò đôi, tôi đã thực sự nghĩ như thế.
Lúc này Seung Hyun cười rạng rỡ hơn bao giờ hết:
"Thế hả? Nhưng mấy cô bạn cậu toàn nhà giàu thôi, họ sẽ để ý tớ chắc?"
"Tớ mà giới thiệu cho cậu thì đường nhiên là giới thiệu mấy đứa được rồi? Yên tâm đi bạn bè tớ tớ biết mà, có mấy đứa chỉ chơi bời được thôi, làm bạn thì không ổn. Những cũng có những đứa chơi được thì tớ mới giới thiệu cho cậu chứ?"
"Ừ ừ được rồi, thế có thằng bạn nào tốt không?"- cậu đùa.
"Ủa thế cậu không có bạn trai hả?"- tôi hỏi.
Seung Hyun im lặng nghĩ nghĩ một lúc rồi trả lời:
"Có rồi, từng có bạn trai hồi ở Gwang Ju, nhưng mà... nói sao nhỉ? Lúc đầu nói thích tớ, nhưng sau lại nói thích hẹn hò với con gái hơn nên có bạn gái rồi. Còn ở trên này thì bận học bận làm, làm gì có thời gian yên đương?"
Seung Hyun đã có bạn trai và bị đá? À mà nếu cậu ấy bảo họ không chính thức hẹn hò thì tức là bị thả thính rồi đớp nhầm bả và bị bỏ rơi?
Lee Seung Hyun bạn tôi, đáng thương làm sao...
"Để tớ xem có thằng bạn nào tốt thật sự tốt sẽ giới thiệu cho cậu." - tôi vỗ vai cậu ấy nói đầy chân thành.
Seung Hyun cười sằng sặc rồi cậu ấy chẳng vẽ được nữa. Cuối cùng bọn tôi lại đi ăn vặt, để bức tranh sông Hàn dang dở.
Nhưng đến khi về nhà, tôi bắt đầu nghĩ: có thằng bạn nào sẽ hợp với Seung Hyun chứ? Đầu tiên, chúng nó phải là gay đã, tiếp đến chúng nó phải tốt bụng. Ừ thì mấy thằng tôi đang chơi cùng bây giờ đều "được", nhưng đều là giai thẳng cả. Có lẽ một lúc nào đó khi Seung Hyun gặp người phù hợp, cậu ấy sẽ hạnh phúc. Hoặc tôi gặp một người phù hợp với cậu ấy thì sẽ giới thiệu cho cậu ấy.
Đợi đến lúc đó đi. Dù rằng tôi mong giây phút này sẽ đến muộn chút.
"Phần cơm hôm nay để em trả"- tôi định cầm hóa đơn ra quầy thanh toán trước nhưng đàn anh đã ngăn lại.
"Bị điên à, cậu đang bố thí cho nó chắc? Đừng có để Seung Hyun giận. Tự ái của nó cao lắm đấy."
Đàn anh vừa nói vừa "xùy xùy" bảo tôi ngồi xuống. Tôi còn định cứ thế đứng lên thanh toán một bữa ăn hôm nay thôi thì Seung Hyun đã quay trở lại bàn ăn. Cả tôi và đàn anh đều im lặng không nói gì nữa. Bữa ăn hôm đó tôi và cậu chia tiền mời đàn anh một bữa.
***
Trời mùa thu tuyệt đẹp, tôi đọc được một câu như thế này trên tumbr của Raquel Franco:
"and the sun took a step back,
the leaves lulled themselves to sleep
and autumn was awakened."
"and the sun took a step back,
the leaves lulled themselves to sleep
and autumn was awakened."
Bản thân tôi đã thử tìm hiểu các tác phẩm của ông, nhưng chỉ có hai quyển sách được xuất bản mà đọc tên thì tôi không hứng thú lắm, chỉ đọc mấy câu quotes của ông thôi. Tháng 9 nắng vàng lên khắp con đường ở Seoul, mùa thu cây cũng chuẩn bị thay lá, nhưng mới chỉ lác đác vài chiếc lá vàng. Thời tiết đẹp khiến tinh thần cũng vui vẻ theo.
Thời tiết thế này thì đi cafe là thích hợp nhất. Quán cafe của Seung Hyun có hiên ngồi ngoài trời rất thoải mái. Cứ tới thứ bảy là tôi lại tới đây gặp cậu. Thường là vào buổi sáng khi tôi được nghỉ ở trường, lúc này quán không có khách mấy vì người đi làm đã ở công ty, mà người không phải đi làm thì sẽ ngủ nướng. Tới chiều quán mới bắt đầu đông. Thực tế vì ngày nào cũng chat chit nói chuyện với nhau rồi nên có khi tôi sẽ mang bài vở ra quán học. Trong tuần tôi có đi học thêm tiếng Nhật, thế nên cuối tuần sẽ đến ngồi học bài và mang bài vở cho cậu ấy xem. Nhưng lúc không có khách và không có quản lý, tôi còn ngồi dạy cậu ấy mấy từ vựng tiếng Nhật và chữa bài tập cho Seung Hyun. Thậm chí có hôm chúng tôi còn luyện phát âm cho nhau, làm mấy người xung quanh cứ cười khúc khích. Bộ nghe mất đứa trình độ cơ bản phát âm buồn cười lắm sao?
Có những hôm Seung Hyun được về sớm, chúng tôi lại hẹn nhau ra bờ sông Hàn ngồi học. Dù sao thì, đời học sinh mà, chẳng lẽ chỉ biết đến học và làm thôi sao? Chúng tôi cũng phải đi chơi đâu đó cho khuây khỏa chứ?
Những ngày ra bờ sông Hàn, Seung Hyun thường lôi sổ vẽ ra và tập vẽ. Cậu bảo rằng đợi tới lớp 11 đi học vẽ cũng được.
"Có một người quen của tớ chỉ học vẽ 1 năm thôi mà vẫn đỗ kiến trúc đấy"- cậu cứ ngẩng mặt lên nhìn xung quanh, rồi lại cúi đầu xuống cắm cúi vẽ.
Thực ra, nhìn Seung Hyun bình thường thì trông cậu là người rất đáng yêu hoạt bát, cảm giác như người mua vui cho bạn bè hội nhóm vậy. Nhưng những lúc cậu ấy im lặng và nghiêm túc vẽ tranh hay học bài thì lại khác hẳn. Khiến người khác nhìn vào có thể tin tưởng cậu ấy, coi trọng cậu ấy hơn. Một mặt tôi thấy khó chịu vì Seung Hyun hay bị đồng nghiệp bắt nạt, một mặt tôi lại nghĩ: cậu ấy như thế này chỉ có mình biết thôi. Một Seung Hyun điển trai trưởng thành chỉ có mình tôi biết. Mấy người càng bỏ rơi cậu ấy, tôi càng được lợi.
"Nhìn gì vậy?"- Seung Hyun liếc sang nhìn tôi cười cười.
"Nhìn cậu vẽ thôi."- tôi đáp
Seung Hyun chỉ cười nhẹ rồi lại vẽ tiếp.
"Sắp xong rồi, cậu ngủ một giấc là xong, rồi mình đi ăn vặt."- cậu bảo.
Đúng là trời này rất thích hợp để ngủ, nhưng còn nhiều chuyện còn thích hơn cả ngủ. Tôi cứ nằm gối đầu lên tay, nhìn cậu cắm cúi vẽ cùng với mọi người đang vui đùa bên bờ sông. Rồi Seung Hyun nhìn chằm chằm về một nơi, tôi cũng rướn đầu lên xem cậu đang nhìn gì: theo hướng mắt cậu, hai anh trai trẻ đang nắm tay nhau đi trên đường, nhìn họ vừa vui vẻ vừa nắm chặt tay nhau, không quan tâm tới xung quanh, sau đó chọn một bãi cỏ vắng vắng để trải bạt, ngồi xuống ăn uống. Tôi nhìn họ rồi lại nhìn Seung Hyun, cậu nhìn theo họ rồi mỉm cười, sau đó bỗng quay sang nhìn tôi. Tôi và cậu nhìn nhau chớp chớp mắt, rồi Seung Hyun bảo tôi:
"Nhìn họ đáng yêu nhỉ?"
Tôi quay sang nhìn họ:
"Cậu có nghĩ họ yêu nhau không?"- tôi hỏi
"Nhìn là biết."- cậu đáp.
Sau đó Seung Hyun lại nhìn tôi hơi ngần ngại, tôi bỗng nói luôn:
"Thì đôi yêu nhau nào mà chả dễ thương? Tớ mà đi cùng với bạn gái thì cũng cực nổi trên phố ý."
Không hẳn là nổi, mà vì cả tôi lẫn bạn gái đều trông đẹp trai xinh gái - lý do chín để chúng tôi hẹn hò với nhau thôi. Rồi đi hẹn hò đều ăn mặc chỉn chu như đồ đôi, đồng màu, rồi bạn gái tôi lại hay làm trò nũng nịu giữa bàn dân thiên hạ nữa. Kể cả có so sánh chúng tôi với một cặp gay thì chúng tôi vẫn hút mắt nhìn hơn hẳn.
Seung Hyun phì cười trước câu trả lời của tôi, rồi cậu ấy bảo:
"Cậu không thấy ác cảm với họ sao? Nhiều người thường ghét gay."
Tôi lại ngẫm nghĩ một lúc, đúng là đồng tính vẫn luôn là chủ đề bị kỳ thị, dè bỉu. Một thằng học cùng trường tôi bị đồn là gay và mọi người cũng đồn là nó bị bắt nạt nhiều lắm. Mấy kiểu bắt nạt ngay trong nhà ăn trường hay trong lớp học như trên phim thì không có, nhưng có lần tôi thấy nó bị trấn tiền trong nhà vệ sinh và bị chửi là đồ gay rồi, nên chắc vụ bắt nạt là có thật.
"Cậu... nghĩ thế nào về gay?"- tôi hỏi lại cậu ấy.
Seung Hyun không nhìn tôi mà cúi đầu xuống sổ vẽ, cậu di bút chì tô tô lên dòng sông Hàn trên giấy.
"Tớ là gay, nhưng tớ cũng chẳng biết nghĩ thế nào về gay cả."
Seung Hyun là gay. Trong đầu tôi chẳng còn gì khác ngoài tin này. Cậu ấy lại cười cười, tôi còn tưởng Seung Hyun sẽ nói rằng cậu ấy chỉ đùa thôi, nhưng rồi chẳng có câu biện hộ nào hết.
"Nếu cậu là gay, thì tớ cũng không thấy khác biệt gì cả."
Tôi cứng nhắc trả lời, tôi còn định bảo rằng mình thấy cậu ấy dễ thương, nhưng đừng hòng tôi nói câu đó ra.
"Tớ còn định giới thiệu mấy cô gái cho cậu."
Và rồi chúng ta có thể đi hẹn hò đôi, tôi đã thực sự nghĩ như thế.
Lúc này Seung Hyun cười rạng rỡ hơn bao giờ hết:
"Thế hả? Nhưng mấy cô bạn cậu toàn nhà giàu thôi, họ sẽ để ý tớ chắc?"
"Tớ mà giới thiệu cho cậu thì đường nhiên là giới thiệu mấy đứa được rồi? Yên tâm đi bạn bè tớ tớ biết mà, có mấy đứa chỉ chơi bời được thôi, làm bạn thì không ổn. Những cũng có những đứa chơi được thì tớ mới giới thiệu cho cậu chứ?"
"Ừ ừ được rồi, thế có thằng bạn nào tốt không?"- cậu đùa.
"Ủa thế cậu không có bạn trai hả?"- tôi hỏi.
Seung Hyun im lặng nghĩ nghĩ một lúc rồi trả lời:
"Có rồi, từng có bạn trai hồi ở Gwang Ju, nhưng mà... nói sao nhỉ? Lúc đầu nói thích tớ, nhưng sau lại nói thích hẹn hò với con gái hơn nên có bạn gái rồi. Còn ở trên này thì bận học bận làm, làm gì có thời gian yên đương?"
Seung Hyun đã có bạn trai và bị đá? À mà nếu cậu ấy bảo họ không chính thức hẹn hò thì tức là bị thả thính rồi đớp nhầm bả và bị bỏ rơi?
Lee Seung Hyun bạn tôi, đáng thương làm sao...
"Để tớ xem có thằng bạn nào tốt thật sự tốt sẽ giới thiệu cho cậu." - tôi vỗ vai cậu ấy nói đầy chân thành.
Seung Hyun cười sằng sặc rồi cậu ấy chẳng vẽ được nữa. Cuối cùng bọn tôi lại đi ăn vặt, để bức tranh sông Hàn dang dở.
Nhưng đến khi về nhà, tôi bắt đầu nghĩ: có thằng bạn nào sẽ hợp với Seung Hyun chứ? Đầu tiên, chúng nó phải là gay đã, tiếp đến chúng nó phải tốt bụng. Ừ thì mấy thằng tôi đang chơi cùng bây giờ đều "được", nhưng đều là giai thẳng cả. Có lẽ một lúc nào đó khi Seung Hyun gặp người phù hợp, cậu ấy sẽ hạnh phúc. Hoặc tôi gặp một người phù hợp với cậu ấy thì sẽ giới thiệu cho cậu ấy.
Đợi đến lúc đó đi. Dù rằng tôi mong giây phút này sẽ đến muộn chút.



Nhận xét
Đăng nhận xét