A rocket to the moon - Chap 3
3. You're my favorite notification
Ở lớp học thêm, Mina không còn
chơi thân với Hye In nữa. Cô đã nghĩ rằng sẽ rủ Hye In đi chơi hoặc đi mua sắm
để coi như xin lỗi vì đã giới thiệu người không phù hợp. Nhưng Hye In đã nghỉ
học vì bận ôn tập môn khác. Thế Là Mina buồn bã ngồi ở lớp học vẽ, nghĩ rằng
đây sẽ là buổi cuối cùng mình đến đây.
Nhưng có một người đặt cốc sữa
đậu nành nóng lên bàn vẽ của cô, Mina ngẩng lên thì đó là cậu bạn hiền lành nào
đấy mà cô chẳng nhớ là đã gặp cậu ta trong lớp khi nào.
“Mình đi mua đồ uống cho mọi
người theo tiền của giáo viên đưa, cậu cứ uống đi”
Cậu trai mỉm cười vừa hiền lành
vừa ấm áp, Mina cầm cốc sữa lên rồi nhìn cậu ấy đi phát đồ uống cho người khác:
đều là café lon giống hệt nhau, chỉ có mình cô là khác biệt. Mina bỗng thấy kỳ lạ
trong lòng, như có một thứ gì đó bắt đầu len lỏi vươn lên.
Cuối tuần, Mina và Jong Hoon đi
café với nhau, cô cắm mặt vào điện thoại rồi để Jong Hoon tự gọi đồ uống, tới
khi ngẩng lên thì thấy trước mặt mình là cốc nước cam. Chẳng hiểu sao cô thấy
bực mình:
“Sao anh lại gọi nước cam cho
em?”
“Ủa em thích nước cam mà?”- Jong
Hoon cũng ngẩng mặt lên khỏi điện thoại nhìn cô
“Nhưng bây giờ là mùa đông mà?
Mùa đông em có thích uống nước cam đâu?”
Jong Hoon hơi á khẩu một chút:
quen nhau 3 tháng mùa đông, tới giờ là mùa xuân rồi, cậu vẫn thấy cô hay gọi
nước cam còn gì? Hoặc thi thoảng đổi đồ uống khác chứ ai biết cô thích món
khác?
“Em bị đau họng à? Thế thích uống
gì thì gọi đi?”
“Anh còn chẳng để ý em thích cái
gì!”
Mina dỗi dằn chẳng thèm để ý đến cậu nữa, nhưng
cô nàng vẫn ở lại để mua sắm cho bõ tức rồi để cậu đèo về. Jong Hoon cũng đoán
được là do mình không biết cô ấy thích uống đồ nóng gì nên chỉ im lặng mua đồ
chiều nàng.
Tới hôm sau, Mina thức dậy thì
đọc được tin nhắn chào buổi sáng của Jong Hoon cùng bức ảnh:
“Uống thử đi rồi nói anh biết em
thích gì”
Trong ảnh là 3 đồ uống: ca cao,
trà xanh và sữa vani. Mina ngạc nhiên chạy ra ngoài cổng thì thấy cô giúp việc
đi vào cầm theo túi đồ uống.
“Cậu ấy đi rồi, từ đây đến trường
cậu ấy xa nên cậu ấy đi trước.”
“Ầy…” – Mina bĩu môi cầm túi đồ
uống vào trong nhà. Xem chừng thi thoảng dỗi một chút cũng có ích đấy nhỉ?
Đàn ông ấy à, phải để họ chiều
mình thành quen mới được!
Trên taxi, Jong Hoon gọi cho
Seung Hyun
“Ê, hôm nay không cần mua đồ ăn
sáng đâu, tôi mua rồi”
“Ông mua gì? Tôi mua đồ uống?”
“Đồ uống tôi cũng mua rồi. Tiện
đi mua đồ uống hàng quen của bọn mình xong mua bánh luôn.”
“Hàng quen á?”- Seung Hyun vừa đi
bộ ra bến xe vừa nhìn đồng hồ đeo tay –“Giờ này đã ra đó, ông không về nhà ngủ
à?”
“Tới trường rồi tôi kể cho” –
Jong Hoon nói rồi cúp máy.
Lúc tới trường, Jong Hoon vừa kể
cho Seung Hyun vụ Mina giận dỗi vừa ăn sáng. Seung Hyun nghĩ nghĩ bảo:
“Bình thường cô ấy có hay đòi hỏi
ông quan tâm như vậy không?”
“Không? Toàn đòi mua đồ.”
“Vậy chắc là yêu nhau lâu rồi
cũng mong muốn có thêm quan tâm từ đối phương.”
Lúc nói mấy lời này, cậu thấy
cũng hơi chua chua, nhưng biết làm sao được, có đôi khi gay sẽ bị lung lay bởi
mấy thằng bạn thân quan tâm mình lắm!
“Có khi là học từ phim nào đó” –
Jong Hoon nhún vai –“Xong tôi cũng chả biết mùa đông thi uống gì, nhớ ra là hay
đi uống ca cao với ông ở hàng này thì mua cho nó luôn.”
Seung Hyun vừa cười vừa lắc đầu
“Thế bình thường ông không biết
chiều bạn gái kiểu gì à?”
“Thì bình thường chỉ cần mua đồ
là đủ mà, đã hẹn hò em nào tới tháng thứ 5 như em này đâu?”
“Có tiến bộ!”- Seung Hyun gật gù
“À này, sắp tới khi học kỳ xong tôi
kiếm cho ông bạn gái mới nhé?”
“Thôi thôi ông tha cho tôi”-
Seung Hyun suýt sặc ca cao, cậu xua xua tay với Jong Hoon –“Cứ để tôi yên.
Không có bạn gái thì tôi còn đi học, rồi tập nhảy, có khi còn đi diễn thêm được
mấy show nữa kiếm tiền. Yêu đương gì?”
“Thì cứ học cứ kiếm tiền rồi yêu
chứ?”
“Tôi không rảnh như ông đâu, ông
cứ đi lo cho bạn gái ông đi.”
Jong Hoon bá cổ Seung Hyun lại
hỏi
“Sao? Không thích có người yêu?
Hay là không thích có bạn gái? Muốn kiếm bạn trai thì tôi cũng kiếm cho ông
được.”
Seung Hyun ngạc nhiên quay ra:
“Ông kiếm ở đâu?”
“Ô thế ông nghĩ ông là thằng bạn
gay duy nhất tôi quen à? Tôi quen với đầy gay rồi nên lúc chơi với ông thấy
bình thường vãi ra. Trong đám bạn tôi không có đứa nào chó tính như thằng kia
đâu. Ông để đó tôi giới thiệu cho!”
“Thôi thôi, tôi đã bảo không là
không mà?”
Thấy Seung Hyun phản ứng dứt
khoát, Jong Hoon thả cậu ra rồi nhìn chằm chằm:
“Sao? Ông thích ai khác rồi à?”
Seung Hyun quay lại nhìn Jong
Hoon, 2 người nhìn nhau chằm chằm, cậu còn không biết nên nói thật hay không
thì Jong Hoon đã túm lấy tay cậu:
“Ai?”
“Ai?”
“Người ông thích là ai?”
“Tôi nói là tôi thích ai à?”
“Ông không nói nhưng mặt ông rõ
ràng có người thích rồi!”
“Kệ tôi!”- Seung Hyun cố gạt cậu
ấy ra
“Kể tôi đi?”
“Không!!!”
“Tôi có quen không?”
“Để tôi yên!!!”
May mà có giáo viên vào đúng lúc
nên Seung Hyun thoát được, cơ mà cả ngày hôm đó Jong Hoon hết chọc chọc vào
lưng cậu, rồi đá chân lúc xuống căng-tin ăn, xong đến cả lúc đi học thêm cậu ta
cũng viết vào giấy nháp: Ông thích ai thế? Tôi quen đúng không?
Seung Hyun vờ như không thấy,
phía bên kia viết tiếp một dòng:
“Choli à?”
“Bị điên à?”- Seung Hyun mắng to
đến nỗi giáo viên nhìn xuống cậu, cậu cúi mặt lí nhí xin lỗi rồi lườm Jong Hoon
cảnh báo lần cuối –“Đừng có hỏi nữa. Chỉ cần biết tôi có đối tượng rồi thôi!”
Vậy là từ hôm đó Jong Hoon không
còn hỏi Seung Hyun thích ai nữa, nhưng cậu ấy bắt đầu chú ý trong im lặng. Như
là Seung Hyun có nhắn tin với người yêu không? Chưa từng thấy cậu ấy tủm tỉm
nhắn khi nhắn tin bao giờ, có lần Seung Hyun nhoẻn miệng cười thì Jong Hoon ghé
qua: Chỉ là một clip hài thôi. Sau đó cậu ấy tiếp tục để ý thì chẳng mấy khi
thấy Seung Hyun nhắn tin cho ai cả. Trong khi rõ ràng bản thân cậu dù ít nhiều
vẫn hay nhắn tin cho Mina trong lúc ở trường, đâu thể cả ngày chờ đến tối kết
thúc cả lớp học thêm mới nhắn tin cho nhau được?
Mà kỳ lạ là cũng không thấy cậu đi
gặp người yêu? Đi học trên lớp, học thêm, đi tập Seung Hyun đều tham gia rất
điều độ. Ngày xưa hồi còn yêu tên kia thì cậu ấy chẳng đi học thêm bao giờ, qua
nhà tên đó ôn bài, có lúc cậu nghỉ tập đi chơi với Ji Yong, có lúc thì Ji Yong
ra sân tập ngồi chờ cậu, à đúng rồi hồi đó nhắn tin với tên đó cũng nhiều lắm.
Giờ trông cậu rõ ràng là độc thân mà đâu có thấy giống người hẹn hò chứ?
Hay là mới đang crush người ta
thôi nhỉ?
Chưa chính thức yêu nhau?
Có khi tên này còn đang yêu thầm
ý, chắc chả dám tiến tới.
Hôm đó học thêm xong, trời mưa
tầm tã, Jong Hoon bảo cậu:
“Ê, người yêu đâu? Sao không bảo
nó đến đón về?”
“Khổ quá đã bảo không phải là
người yêu, chỉ là tôi thích người ta thôi.”- Seung Hyun thấy cậu lại “lên cơn”
nên bắt đầu thở dài.
“Thì có thể bảo người ta tới đón
mà?”
“Thế ông có tự dưng đi cầm ô đón
1 thằng khác không?”- Seung Hyun quạu.
Jong Hoon nghĩ nghĩ một lúc rồi
bảo:
“Ê nhưng tôi có ô mà, tôi có thể
đưa ông về nhà”
“Nhưng bạn ạ, mình đang học cùng
lớp nên bạn đưa mình về được, Giờ bảo bạn từ đây tới chỗ khác đón 1 thằng chỉ
là bạn thôi ý, thì bạn có muốn chửi thằng đó bị điên không?”
Jong Hoon nghe cậu nói xong thì
chẳng nói gì nữa, điện thoại cậu chợt có tin nhắn:
- Hôm nay trời mưa, anh qua đón
em không?
Cậu khẽ liếc sang Seung Hyun, rồi
nghĩ nghĩ một lúc, sau đó nhắn tin lại cho Mina.
***
Mina cảm nhận rất rõ cậu bạn học
cùng lớp học vẽ thích mình. Bản thân cô cũng tự hỏi vì sao Hye In đã nghỉ học
rồi mà mình vẫn đến đây nhỉ? Rõ ràng là thích cảm giác có người theo đuổi mà
thôi. Cảm giác này từ lâu Jong Hoon không hề mang đến cho cô, nhưng ít nhất thì
anh ấy cũng chung thủy, Mina nghĩ vậy. Đã thế còn chịu khó vì cô mà thay đổi
nữa, đã biết mua đồ uống và để ý sở thích của cô rồi đấy!
Nhưng mà chỉ dừng lại ở đó thôi,
trong khi với cậu bạn học cùng lớp này, cậu ấy thường nhìn sang Mina, mà cô thì
cũng cố kiềm chế bản thân lắm để mà không chú ý tới cậu. Rồi thì mua đồ uống,
add line chat, cố gắng gợi chuyện với cô mỗi tối dù cho cô đáp rất nhát gừng.
Cảm giác được theo đuổi này, lâu
rồi không cảm nhận được, thấy thích ghê.
Nhưng mà Jong Hoon cũng tốt với
cô lắm, đâu thể chỉ vì có người mới xuất hiện mà lại đi thích người ta được?
Huống hồ điều kiện của cậu ấy cũng không tốt bằng Jong Hoon. Chỉ cần thêm chút
thời gian để “đào tạo” Jong Hoon thì Mina tin chắc cậu ấy cũng sẽ thành người
bạn trai tâm lý, chu đáo thôi!
Ngoài trời đổ mưa bất chợt, Mina
nhớ hôm nay Jong Hoon cũng có lớp học thêm, cô bé nhắn tin:
- Hôm nay trời mưa, anh qua đón
em không?
“Cậu có mang ô không?”- Cậu bạn
kia ngồi xuống ghế vẽ bên cạnh, hỏi nhỏ Mina
“Tớ không, nhưng bạn trai tớ tí
nữa đến đón”
“Ồ vậy ha.”
Mina thấy rõ vẻ thất vọng trong
ánh mắt của cậu ấy, cô còn nghĩ trông cậu có chút đáng thương. Nhưng biết làm
sao được?
- Hôm nay anh bận rồi, em gọi tài
xế đến đón nhé. Còn 30p nữa em mới tan ca mà đúng không?
Bận? Mina vừa đọc tin nhắn vừa
nghĩ nghĩ: thông thường đi học xong Jong Hoon sẽ qua đón cô rồi cùng đi ăn,
hoặc đi ăn chơi với Seung Hyun và đám bạn. Cơ mà trời mưa thì hội đó rất lười
vì mấy người kia học môn khác và ca khác.
Jong Hoon nói bận thì là bận gì
trong một ngày mưa như thế này?
- Bận cái gì? Mưa thế này anh còn
đi đâu? Không đưa em về được à?
Không thấy tin nhắn trả lời, cô
còn nhắn thêm một tin cho cậu:
- Hôm nay em mệt, qua đưa em về
đi
Cho đến khi tan học, Jong Hoon
vẫn bặt vô âm tín, Mina ra trước cửa gọi cho cậu mà chẳng có ai bắt máy. Trời
mưa tầm tã và gió rét, Mina đứng chờ 15 phút gọi cho cậu không được đành gọi
cho lái xe tới đón mình, nhưng cũng phải 20 phút lái xe mới tới nơi. Xung quanh
chẳng có ai, đèn hiệu của lớp học cũng tắt, Mina thấy cô đơn và tủi thân kinh
khủng. Có bạn trai cũng như không!
“Cậu chưa về à?”
Cậu bạn học cùng cầm ô đi về phía
hiên nhà, sau đó gập ô lại.
“Thế sao cậu chưa về?”- Mina quay
mặt đi cố nín lại mấy giọt nước mắt chực trào lúc nãy
“Tớ về sau cùng thấy cậu vẫn đứng
ở đây, nên cũng đi ra bến xe rồi. Mà nghĩ thế nào… quay lại xem thử thì cậu vẫn
ở đây.”
Mina không nói gì, trời mưa rào
rào thay cho tiếng nói. Cô nhìn sang bên cậu bạn thấy cậu ta vẫn đứng ở đó ngắm
mưa.
“Cậu cứ về trước đi, tí lái xe tớ
đến đón có sẵn ô rồi.”
“Thôi tớ chờ cũng cậu, nhỡ đâu..”
“Vậy nhà cậu ở đâu? Tớ đưa cậu về
gần nhà”
“Không cần, vẫn còn sớm mà, tớ đi
xe bus về được.”
“Mưa to lắm để tớ đưa cậu về.”
“Tớ cũng còn việc của mình nữa nên
cậu cứ về trước đi.”
Cho đến khi Mina lên xe đi được
một lúc rồi, tin nhắn từ Jong Hoon mới đến:
- Giờ anh mới về đến nhà, em về
chưa?
Còn chả thèm gọi cho mình… Mina
tức giận tắt máy.
Sáng hôm sau Jong Hoon gọi cho
cô, Mina mắng cậu một tràng vì không chịu đến đón, không chịu quan tâm đến cô:
“Anh còn không thèm hỏi em không
khỏe như nào, vì sao đòi anh tới?”
Nghe giọng cô ấy khỏe thế nên
Jong Hoon biết thừa nàng chỉ đang làm nũng, cậu vẫn nói giọng vừa đùa cợt vừa
coi nhẹ:
“Hôm qua anh bận thật, dạo này chuẩn
bị tới kỳ thi nên anh đã hẹn Seung Hyun đi học thêm. Em nhắn tin muộn quá mà
anh vừa đồng ý với nó xong…”
“Học thì ngày nào các anh chả học?
Còn em mới ốm có một lần anh cũng bỏ rơi em?”
“Em ốm thật hả?”- Jong Hoon nhắc
nhở cô nàng –“Vậy tối nay anh bỏ học thêm qua thăm em?”
Mina tức, chỉ cần nghe giọng thôi
đã biết là Jong Hoon chẳng hề quan tâm cô rồi, đâu có chút nào lo lắng chứ? Chỉ
là muốn qua xem cô ốm thật hay không, hoặc là dọa cô thôi.
“Em mệt, em đau đầu, tối bùng học
đi xem phim với em đi?”
Jong Hoon khẽ liếc nhìn vào Seung
Hyun ở trong lớp rồi bảo:
“Tầm 9h xem nhé? Rồi anh đưa em về?”
“Tan học rồi đi ăn xong đi xem luôn?”
“Anh có ca học lúc 6h.”
Mina thở dài:
“Em biết, nên em mới bảo anh bùng
học đi với em?”
“Sao mà bùng học được chứ?”
“Anh làm như anh chăm học lắm ý? Bình
thường anh vẫn bùng học còn gì? Sao hôm nay lại không được?”
“Anh đã nói là bên anh sắp thi rồi”
“Thì sao chứ? Điểm của anh đâu có
kém? Sắp thi cũng không phải mai thi”
“Dạo này em làm sao vậy? Sao em cứ
đòi hỏi gì thế?”
“Em đòi hỏi? Em có mấy khi đòi
anh quan tâm em? Sao anh chẳng chủ động quan tâm em gì cả? Anh coi em phiền à?”
“Anh…”
Jong Hoon định nói tiếp thì chuông
vào lớp, phía bên kia Mina cũng cúp máy cái rụp. Cuối cùng Jong Hoon cũng đồng ý
cúp học thêm đến gặp cô ấy.
Vậy nhưng họ không đi xem phim.
Tối hôm đó, rốt cục Mina và Jong
Hoon lại chia tay.
Cả 2 đến gặp nhau trong tâm trạng
sẵn sàng để cãi nhau. Jong Hoon đã nghĩ họ sẽ nói chuyện thẳng thắn với nhau
sau khi xem phim xong. Nhưng Mina lại bảo cậu:
“Đi ăn trước đi, em chả có tâm trạng
xem phim gì cả.”
Thế thì càng tốt! Vậy là họ vào hàng
mỳ Ý thường ăn rồi gọi món, ăn trong im lặng. Thấy khuôn mặt Mina nghiêm trọng
nên Jong Hoon không muốn bắt đầu trước, cậu biết cô ấy sẽ không nhịn được mà đổ
lỗi cho cậu đâu. Hiểu nhau quá mà.
“Anh… thấy em phiền à?”
Đấy biết ngay mà, nhân viên vừa
mang nước ra là cô ấy bắt đầu.
“Không phải anh coi em phiền,
nhưng khoảng thời gian này anh không rảnh.”
Mina cắn cắn ống hút nhựa rồi nhìn
cậu:
“Nhưng mà trong 5 tháng quen
nhau, đây là lần duy nhất em bảo anh đến chỗ em. Không theo ngày định sẵn, chẳng
lẽ anh không chiều em được một lần à?”
Jong Hoon bắt đầu nhẩm lại xem có
đúng là trong 5 tháng này Mina chỉ đòi cậu cúp học đúng một lần này không?
“Lần nào cũng vậy, phải nắm rõ lịch
của anh để hẹn hò với anh mà không ảnh hưởng lịch đi chơi của anh cùng bạn.
Nhưng mà bạn đó, chỉ là Seung Hyun thôi đúng không?”
Jong Hoon giật mình ngẩng lên nhìn
cô, sao tự dưng lại lôi Seung Hyun vào đây?
“Chuyện của cậu ấy đối với anh
quan trọng hơn em, và em đoán là cũng quan trọng hơn so với mấy thằng bạn khác.”
Nhân viên mang đồ ăn ra, hai đĩa
mỳ và một đĩa salad, Mina cầm dĩa lên vừa cuộn mỳ vừa nói:
“Anh có biết là… chúng ta hẹn hò
lâu như thế này là vì chúng ta rất hiểu nhau không?”
Chúng ta, đều là mấy đứa con nhà
giàu ăn chơi, hẹn hò với người khác cũng chỉ 3 4 tháng. Lần này hẹn hò lâu hơn,
Mina đã nghĩ có lẽ Jong Hoon khác biệt, có lẽ cậu ấy là người bạn trai định mệnh
mà cô hằng tìm kiếm.
“Chúng mình bắt đầu là chơi đùa,
nhưng đến giờ phút này, em muốn chúng mình thật sự yêu thương nhau.”
Nhưng mà, Jong Hoon không yêu cô.
“Trước kia, dù biết anh không thích
em thì cũng chẳng sao cả, em cũng chẳng thích anh nhiều đến thế.”- Mina nhìn cậu
–“Nhưng giờ em thích anh rồi, anh không thể thích lại em à?”
Jong Hoon cặm cụi ăn từ nãy đến
giờ, cậu muốn tránh ánh mắt của Mina, nhưng khi nghe cô nói như vậy cậu cũng đành
ngừng lại, nhìn thật sâu vào mắt cô:
“Có lẽ là, anh nghĩ là… Với anh
em là cô bạn gái tốt nhất so với những người cũ. Là người anh hẹn hò lâu nhất.
Nhưng anh… cũng không thể yêu em như em muốn.”
Nghe những lời đó, Mina cảm thấy đau,
nhưng cũng thanh thản. Cô thừa biết cố gắng theo đuổi một người không yêu mình
thì sẽ mệt mỏi thế nào, nhất là khi Jong Hoon không phải người dễ thay đổi. Thế
nên mới nói cứ tiếp tục là chơi đùa thì có phải vui vẻ hơn không?
Cả hai bắt đầu ăn trong im lặng,
ngầm hiểu rằng đây sẽ là bữa ăn cuối cùng của họ với tư cách là người yêu. Nhưng
tính khí của Mina ấy mà, hoặc là sướt mướt khóc lóc, hoặc là sẽ đanh đá trả đũa.
Và cô thì không thích khóc lóc trước mặt người khác, nên cô bé bắt đầu nhìn
Jong Hoon bằng ánh mắt sắc lẻm:
“Vậy anh thích Seung Hyun từ bao
giờ?”
“Khụ…”- Jong Hoon ho khan –“Anh
thích cậu ấy bao giờ? Anh có nói thích cậu ấy à?”
“Anh không nói”- Mina gật đầu –“Nhưng
em vào insta của anh thì thấy cậu ấy like ảnh, em lại mò vào insta của cậu ấy và
anh biết em thấy gì không?”
Jong Hoon ngẫm nghĩ: có cái gì nhỉ?
Cậu cũng hay xem insta của Seung Hyun mà có thấy gì đâu? Mina giơ màn hình ra
cho cậu: một cốc sữa cacao nóng?
“Cái ngày đăng ảnh là ngày anh
mang đồ uống qua nhà em. Em còn tưởng anh quan tâm em nên đi mua đồ uống cho em
lúc sáng sớm. Nhưng mà cũng tiện đường mua cho cậu ấy.”
“Đâu có? Anh vì đi mua cho em thì
mới tiện mua cho nó, mà cũng mua cho anh nữa vì anh cũng ăn mà?”
“Đây là quán quen của 2 người chứ
gì?” – Mina sục sôi lướt ảnh insta của Seung Hyun, giơ ra cho cậu thấy thêm mấy
ảnh khác về đồ uống của quán này.
“Đúng, đúng là quán quen của bọn
anh, thì anh phải biết nó ngon thì mới mua cho em chứ? Em không thể mới thế đã
nghi ngờ anh được.”
“Chưa hết đâu, còn đây?”- Mina
giơ ra bức ảnh khác Seung Hyun đăng lên đang đi ăn thịt nướng, rồi cô rút thêm
một con điện thoại khác ra, mở insta của Jong Hoon mà giơ cạnh nhau –“Hai người
đi ăn cùng nhau này?”
“Thì sao? Ủa bạn bè không được đi
ăn với nhau à?”
“Hôm đó em nói em bị cảm, anh cũng
kêu bận không qua với em được.”
“Em thì ốm nhiều lắm, có lần anh
cũng qua thăm em còn gì?”
“Lần đó Seung Hyun về Gwang Ju chứ
gì?” – Mina lướt điện thoại giơ ảnh Seung Hyun checkin đang ngồi tàu về quê cùng
em gái
“Làm sao em biết? Anh không nhớ?”
“Em lục lại lịch sử chat của chúng
ta”- Mina lướt lướt xuống comment ảnh –“Bạn bè anh cũng bảo là họ bận không đi ăn,
nhưng chỉ có anh với Seung Hyun thì anh vẫn đi chơi và bỏ rơi em. Còn nếu Seung
Hyun không ở đây thì anh mới chiếu cố đến em một chút.”
“Em không thể nói anh như vậy chứ?”-
Jong Hoon không tin mình lại ưu tiên Seung Hyun hơn? Bảo cậu coi trọng bạn bè
hơn người yêu thì được, chứ sao lại chỉ riêng Seung Hyun?
“Vậy em hỏi anh: Anh biết Park
Sang Hyuk thích uống gì không? Choli? Guwon?”
“Sang Hyuk thích… café? Choli… gì
nó chả uống? Guwon cũng thế? Lần nào đi chơi tụi nó cũng xem menu rất lâu. Còn
Seung Hyun thì cố định 1 món thôi.”
“Vậy mùa hè cậu ấy cũng uống cacao
nóng à?”
“Nó uống trà đen”
“Còn mấy người kia? Cũng mỗi lần
ra gọi 1 món khác nhau?”
“Thì đi các quán khác nhau thì gọi
đồ khác nhau?”
“Seung Hyun không thử đồ mới chắc?”
“Nó có, nhưng lần sau quay lại quán
đó thì nó vẫn gọi trà đen.”
“Còn đồ ăn? Anh còn chẳng nhớ em
thích bánh gì, nhưng anh mua bánh quế cho Seung Hyun này?”- Mina lại lướt điện
thoại tìm “bằng chứng”
“Em thì cứ bánh nào đẹp là ăn thôi
mà? Với dâu?”
“Ha, cái gì đẹp!”- Mina nghiến răng
–“Em chỉ gọi bánh dâu đúng 2 lần, còn lại toàn là socola!”
“Ơ vậy cũng giống….”
Jong Hoon ngậm ngay mồm lại,
nhưng Mina đã nhìn cậu chằm chằm. Cô lau miệng rồi bắt đầu rút gương ra đánh
son, vừa soi gương vừa nói:
“Vậy là anh không biết mình thích
cậu ấy!”
“Em đừng có vớ vẩn, cùng lắm thì
bọn anh thân nhau thôi.”
Mina gập gương lại rồi thở dài:
“Anh còn thảm hơn em nữa. Ít ra em
biết mình thích anh, và biết là anh không thích lại em. Thế thì em có thể tìm
người mới. Nhưng anh ý mà, cứ như thế này thì anh mãi mãi chỉ là bạn thân của cậu
ấy, nhìn cậu ấy yêu người khác, đánh nhau với bạn trai cũ của cậu ấy, mai mối
cho cậu ấy. Rồi đến khi cậu ấy yêu được người mới thì anh mãi mãi chỉ có mấy cuộc
tình nửa vời thôi.”
Cậu chưa kịp phản hồi thì Mina đã
đứng lên đeo túi xách rồi bảo:
“Anh trả bữa này đi. Từ hôm nay mình
không còn là người yêu nữa, coi như bữa ăn chia tay nhé. Còn nếu muốn em tư vấn
tình cảm cho thì cũng được thôi. Nhưng em có người yêu mới ngay thôi nên nhớ đặt
lịch trước.”
Nói rồi nàng quay mông đi thẳng,
bỏ lại Jong Hoon ngồi nghệt mặt ra ở bàn.
“Thích cái gì chứ? Còn tư vấn tình
cảm cái gì? Toàn nói lung tung!”
***
Sau khi bị đá, Jong Hoon cũng chẳng
quá buồn bã, nhưng cậu lại phiền não hơn. Mina nói cậu thích Seung Hyun, nhưng
mà đời nào lại thế? Cậu chỉ coi Seung Hyun là bạn thân thôi mà nhỉ?
“Sao vậy? Sao ngồi thất thần ra
thế?”- Seung Hyun quay xuống đập đập bàn cậu.
Jong Hoon nằm ỳ ra bàn làm nũng:
“Bị đá rồi Hyunie à… buồn quá đi…”
“Bị đá? Mina đá? Sao lại thế? Hay
là giận dỗi?”
“Cô ấy đá tớ rồi, còn bảo sẽ có bạn
trai khác nhanh thôi. Chắc thích thằng nào rồi.”
“Vậy ông có níu kéo cô ấy không?”
Ủa? Hình như là không?...
“Tôi… có.. không phải là níu kéo…
nhưng tôi cũng nói là tôi có quan tâm cô ấy, nhưng cô ấy cứ bảo quan tâm như vậy
không đủ…”
“Thì ông càng phải nói hãy cho
anh cơ hội chứ?”
Nhưng mà… cậu cũng không cần cơ hội
lắm?
“Thôi đừng nói nữa!”- Jong Hoon úp
mặt xuống bàn –“Người ta đã đá rồi còn nói được gì. Lần quen nhau lâu nhất rốt
cục cũng kết thúc sau 5 tháng. Chả muốn níu kéo gì cả đâu.”
Seung Hyun thấy cậu như vậy tưởng
cậu buồn bã thật nên lại nhỏ giọng bảo:
“Nếu ông đã thích cô ấy như thế
thì đừng bỏ cuộc.”
“Tôi không phải thích cô ấy như
thế!”- Jong Hoon ngẩng phắt lên –“Tôi cũng chỉ thích cô ấy sàn sàn như mấy cô cũ
thôi. Chẳng qua lần này quen lâu hơn thì nghĩ cũng ổn rồi, thoát được cái mốc 3
tháng. Giờ lại phải tìm người mới!”
Seung Hyun nghe thấy thế liền bĩu
môi phát 1 cái thật đau lên đầu cậu xong bảo:
“Hừ lại tìm người mới. Lần này thì
tìm cẩn thận người nào mà ông yêu được lâu dài ý.”
Jong Hoon ngẩng lên nhìn cậu rồi
cúi đầu hỏi nhỏ bên tai:
“Thế chuyện của ông với crush thế
nào rồi?”
Seung Hyun quay đi cố tình tránh
cậu ấy, nhưng Jong Hoon cứ lắc lắc vai cậu:
“Kìa? Kể đi ô hay?”
Seung Hyun khẽ cười một tiếng rồi
bảo:
“Cũng có tiến triển rồi, một chút!”
“Như nào? Kể cho tôi đi ô kìa?”
“Đã bảo là không”
“Một cái tên thôi cũng không được
à?”
“Không!”
“Tôi có quen không?”
“Đừng hỏi nữa”
Seung Hyun gạt gạt tay cậu ra khỏi
vai mình. Rồi bỗng nhiên, Jong Hoon thấy xung quanh chẳng có ai cả, cậu vươn lên
chỗ Seung Hyun rồi nói nhỏ vào tai cậu:
“Không phải ông thích tôi đấy chứ?”
Seung Hyun giật nảy mình quay lại
nhìn cậu, Jong Hoon đã chuẩn bị tinh thần để bị ăn đấm hoặc bị chửi một trận.
Cơ mà Seung Hyun chẳng nói được gì, cứ nhìn cậu chằm chằm.
“Thật…hả?”
Jong Hoon hỏi nhỏ, Seung Hyun mấp
máy môi:
“Thật… thật cái đầu ông ý!”
Jong Hoon bĩu môi nằm ra bàn, nhìn
nhìn Seung Hyun, mà Seung Hyun cũng nhìn cậu đầy đề phòng, tai bắt đầu đỏ lên.
“Ông có biết là Mina đá tôi xong
bảo gì không? Là tôi quan tâm ông còn hơn cả em ấy. Bảo tôi “đi mà yêu ông ấy”,
xong ẻm bỏ đi luôn.”
Seung Hyun ngẩn người ra nhìn cậu,
rồi quay lên nhìn bảng:
“Đúng là dở hơi”
“Ông bảo ai? Mina ấy hả?”- Jong Hoon
chọc chọc lưng cậu
“Cả 2 người!”- Seung Hyun kéo dịch
ghế lên.
Nhưng ở phía sau, Jong Hoon đã nhìn
cậu cười tủm tỉm, rồi dùng ngón tay vẽ vẽ lên lưng cậu
“Đừng chọc, cô vào rồi”- Seung
Hyun cúi người tránh tay cậu.
“Xì…” – Jong Hoon bĩu môi.
Ở ngoài hành lang, Ji Yong nhìn
thấy tất cả, bạn hắn gọi:
“Nhanh lên đi đứng đó làm gì thế?
Giáo viên đang chờ kìa”
“Ờ…”- Ji Yong mang theo đồ thí
nghiệm đi theo bạn, vẫn liếc qua phía Jong Hoon thêm một lần.



Nhận xét
Đăng nhận xét